Multilingual Folk Tale Database


Der Wolf und die sieben jungen Geisslein (Jacob & Wilhelm Grimm)

Chó sói và bảy chú dê con Vuk i sedam kozlića
unknown author unknown author
Vietnamese Croatian
Ngày xửa ngày xưa, có một con dê cái già sinh được bảy chú dê con. Bijaše jednom jedna koza pa imala sedam mladih kozlića koje je voljela kao što svaka majka voli svoju djecu.
Mẹ nào mà chả thương con, dê mẹ thương yêu đàn con của mình lắm. Jednog dana pođe ona u šumu po hranu pa pozva svih sedam kozlića i reče im: – Draga djeco, ja idem u šumu, a vi se dobro čuvajte vuka, jer ako uđe, pojesti će vas od glave do pete.
Một ngày kia, dê mẹ vào rừng kiếm thức ăn nên gọi bảy con lại dặn dò: - Các con yêu dấu, mẹ muốn đi vào rừng một lát, các con hãy cảnh giác chó sói, nếu nó vào thì nó sẽ ăn thịt tất cả các con cả da lẫn lông. Taj zlikovac se često pretvara, ali vi ćete ga odmah prepoznati po hrapavom glasu i crnim šapama.
Thằng quỷ sứ ấy thường hay trá hình, nhưng các con cứ nghe thấy giọng khản ồ ồ và thấy cái chân đen sì là nhận ra được nó ngay. A kozlići rekoše: – Draga majko, mi ćemo se dobro čuvati, možeš ići bez brige.
Dê con đồng thanh đáp: - Mẹ yêu, chúng con sẽ cảnh giác, mẹ cứ yên tâm mà đi. Koza zameketa i mirno krenu na put.
Dê mẹ kêu be be rồi yên trí lên đường. Ne prođe dugo, a netko zakuca na kućna vrata i viknu: – Otvorite, draga djeco, evo vaše majke, svakom sam nešto donijela.
Không bao lâu sau thì có ai gõ cửa và gọi to: - Hãy mở cửa ra, các con yêu dấu, mẹ đã về và có mang quà về cho các con đây. Ali kozlići po hrapavom glasu prepoznaše vuka i povikaše: – Nećemo ti otvoriti, ti nisi naša majka, ona ima nježan i mio glas, a tvoj glas je hrapav.
Nghe tiếng khàn ồ ồ dê con nhận ngay ra là chó sói, đàn dê con nói vọng ra: - Chúng tao không mở cửa, mày đâu phải là mẹ chúng tao, mẹ có giọng nói thanh trong và dễ thương cơ, còn giọng mày khàn khàn ồ ồ, đúng mày là chó sói. Ti si vuk.
Sói vội chạy đến cửa hàng xén mua cục phấn to để ăn cho thanh giọng. Tada vuk ode nekakvom trgovcu i kupi veliki komad krede.
Rồi nó quay trở lại, gõ cửa và gọi: - Hãy mở cửa ra, các con yêu dấu, mẹ đã về và có mang quà về cho các con đây. Kad je pojede, glas mu postade nježan.
Sói vịn chân lên cửa sổ, đàn dê con nhận ra và đồng thanh nói: - Chúng tao không mở cửa, chân mẹ đâu có đen như chân mày, mày đúng là chó sói. Onda se vrati, pokuca na vrata i viknu: – Otvorite, draga djeco, evo vaše majke, svakom sam ponešto donijela.
Sói liền chạy tới bác thợ làm bánh mì nói: - Chân tôi vấp bị thương, bác làm ơn đắp bột nhão lên cho tôi. Ali vuk je stavio svoju crnu šapu na prozor pa kad je kozlići vidješe, poviču: – Nećemo ti otvoriti, naša majka nema crne šape kao ti, ti si vuk.
Người làm bánh mì đắp bột nhão lên chân nó, nó liền chạy tới nhà người xay bột và nói: - Bác làm ơn rắc bột trắng lên chỗ chân đắp bột nhão cho tôi. Tada vuk otrča pekaru i reče: – Udario sam se u nogu, premaži mi je tijestom.
Bác xay bột nghĩ: "Con sói này định đánh lừa ai đây." I kad mu pekar tijestom premaza šape, on otrča mlinaru i reče mu: – Pospi mi šape brašnom.
Nên bác từ chối. Mlinar pomisli: "Vuk hoće nekoga prevariti", pa ga htjede odbiti, ali vuk mu reče: – Ako mi to ne učiniš, pojesti ću te.
Sói hăm dọa: - Nếu bác không chịu làm việc đó thì tôi ăn thịt bác đấy. Tako se mlinar uplaši i zabijeli mu šape.
Bác xay bột đâm ra sợ, đành phải rắc bột cho trắng chân sói. Eto, takvi su ljudi.
Con sói quỷ sứ lại mon men tới cửa lần thứ ba, gõ cửa gọi: - Mở cửa mẹ vào, các con yêu dấu, mẹ của các con đã về và có mang quà ở rừng về cho các con đây. Onda zlikovac dođe i po treći put na kućna vrata, pokuca i reče: – Otvorite, djeco, došla je vaša draga majka i svakome ponešto iz šume donijela.
Dê con bảo: - Con xem chân, xem có đúng là mẹ yêu dấu không nào. Kozlići povikaše: – Pokaži nam prvo nogu, da vidimo jesi li naša draga majka.
Sói đặt chân lên cửa sổ. On onda stavi šapu na prozor i kad kozlići vidješe da je bijela, povjerovaše da je istina i otvoriše vrata.
Dê con thấy chân trắng, yên trí chắc là mẹ về thật nên mở cửa ra. Ali uđe im vuk, glavom i bradom.
Ngờ đâu kẻ vào nhà chính lại là chó sói. Oni se uplašiše i stadoše se sakrivati.
Đàn dê con hoảng sợ, tìm cách ẩn trốn. Jedno skoči pod stol, drugo u krevet, treće u peć, četvrto u kuhinju, peto u ormar, šesto pod korito, a sedmo u kutiju zidnog sata.
Một con nhảy chui vào gầm bàn, con thứ hai chui vào gầm giường, con thứ ba chui vào lò, con thứ tư ẩn trong bếp, con thứ năm nấp vào tủ, con thứ sáu nấp ssau chậu giặt quần áo, con thứ bảy chui vào trong hộp đồng hồ quả lắc treo trên tường. Ali vuk ih sve nađe i nije oklijevao nego ih je jedno za drugim progutao.
Nhưng sói đều tìm được. Samo ono najmlađe, u kutiji od sata, nije našao.
Nó không cần lựa chọn, nuốt chửng hết con này đến con kia, duy chỉ có con dê bé nhất núp trong hộp đồng hồ là nó không tìm thấy. Kad se tako do mile volje najeo, vuk se odgega na livadu, leže pod drvo i zaspa.
Khi đã thỏa mãn cơn thèm, sói khệnh khạng đi ra cánh đồng cỏ xanh tươi, nằm dưới một cây cổ thụ và thiu thiu ngủ. Chỉ một lát sau dê mẹ ở rừng về tới nhà. Malo zatim vrati se i koza iz šume.
Trời, dê mẹ nhìn cảnh vật mà đau lòng: cửa mở toang, bàn ghế đổ lỏng chỏng, ngổn ngang, chậu giặt vỡ tan tành, chăn gối vứt khắp nơi. Ali imala je što vidjeti!
Dê mẹ tìm chẳng thấy một đứa con nào cả. Dê mẹ gọi tên từng đứa, cũng chẳng thấy đứa nào thưa. Kućna vrata širom otvorena, stol, stolice i klupa prevrnute, korito slupano, pokrivač i jastuci po podu.
Gọi mãi tới tên đứa út thì có tiếng nói khe khẽ: - Mẹ yêu dấu, con trốn ở trên hộp đồng hồ treo trên tường này. Počne tražiti svoju djecu, njih nigdje.
Dê mẹ bế con ra. Dozivala ih je redom po imenu, ali nitko se ne odazva.
Dê con kể mẹ nghe chuyện sói đến và đã ăn thịt tất cả các anh. Najzad, kad zovnu najmlađeg, začu se njegov glasić: – Draga majko, evo me u kutiji od sata.
Chắc các bạn biết dê mẹ khóc thảm thiết như thế nào về những đứa con xấu số của mình. Ona ga izvadi te joj ono ispriča kako je došao vuk i sve ostale pojeo.
Đau buồn, dê mẹ đi tìm, dê con chạy theo sau. Pomislite samo koliko je koza plakala za svojom jadnom djecom.
Khi tới cánh đồng cỏ, dê mẹ nhìn thấy sói nằm ở gốc cây, ngủ ngáy rung cả cành lá. Najzad u svome jadu izađe van, a kozlić istrča s njom.
Dê mẹ chăm chú quan sát khắp người sói, thấy bụng nó căng, hình như có cái gì động đậy, phập phồng ở trong. Kad stiže na livadu, a tamo vuk pod drvetom leži i hrče da se sve grane tresu.
Dê mẹ nghĩ: - Trời ơi! Ona ga zagleda sa svih strana i primjeti da se u njegovom prepunom trbuhu kozlići koprcaju. "
Lẽ nào những đứa con đáng thương của tôi bị sói nuốt chửng làm bữa tối vẫn còn sống hay sao? Ah,", zaključi ona, "to su moja jadna djeca, koju je vuk progutao za večeru, a još su živa!"
Dê mẹ sai dê con chạy về nhà lấy kéo và kim chỉ. Najmanji kozlić brzo otrči kući po škare, iglu i konac.
Rồi dê mẹ rạch bụng con quái vật, rạch chưa hết nhát kéo thứ nhất thì một chú dê con đã ló đầu ra. Koza prereže zlom vuku trbuh i samo što je napravila prvi rez kad jedan kozlić promoli glavu i kako je rezala dalje tako je iskakao jedan za drugim, svih šest kozlića.
Cứ thế tiếp tục rạch, cả sáu chú dê con nối đuôi nhau nhảy ra, và cả sáu đều sống, không hề bị xây xát, vì sói háu ăn nên chỉ nuốt chửng không kịp nhai. I svi su bili živi i zdravi.
Mừng ơi là mừng! Kakva je to bila radost!
Đàn con ôm hôn vuốt ve mẹ, nhảy tung tăng. Grlili su svoju dragu majku i cupkali od sreće.
Dê mẹ bảo đàn con: - Giờ các con hãy đi tìm nhặt đá to để nhét vào bụng con vật quái ác này khi nó còn đang ngủ say. Ali koza im je naredila: – Trčite i brzo nakupite kamenja da ovoj bezobraznoj zvijeri napunimo trbuh dok još spava.
Thế rồi bảy chú dê con vội vàng chạy đi khuân đá về, tha được bao nhiêu chúng nhét hết vào bụng sói. Sedam kozlića požuriše i donesoše kamenja pa ih uguraše vuku u trbuh što su mogli više.
Rồi dê mẹ khâu bụng sói lại nhanh đến nỗi sói không hề hay biết và cũng không thèm cựa mình. Onda ga koza opet na brzinu zaši tako da se nije ni makao niti šta primijetio.
Sau khi ngủ đã đẫy giấc, sói thức dậy. Kad se vuk najzad naspavao, podiže se i kako je od teškog kamenja u trbuhu bio jako ožednio, on krenu prema bunaru da se napije vode.
Nó khát khô cả cổ vì đá đầy trong bụng, nó định ra suối uống nước. Ali kad poče hodati i teturati tamo-amo, poče se i kamenje u njegovom trbuhu sudarati i zveckati.
Nó vừa nhổm dậy, mới nhúc nhích định đi thì đá trong bụng đè lăn lên nhau nghe lạo xạo. Tada on povika: – Što to zveči, što to lupa u trbuhu mome?
Lúc đó sói kêu lên: Cái gì lộn xộn, lạo xạo Chạy trong bụng ta thế này? Ili su to kozlići ili neko kamenje?
Ta tưởng sáu chú dê non, Sao lại chỉ có đá hòn nằm trong? A kad stiže do bunara i nagne se nad vodu, teško kamenje ga povuče dolje i on se utopi.
Khi nó tới được bên bờ suối cúi xuống định uống thì bị đá nặng kéo ngã nhào xuống nước và nó chết đuối không kịp kêu một lời. Kad to vidješe, sedam kozlića dotrčaše vičući iz sveg glasa: – Vuk se utopio!
Bảy chú dê con thấy vậy chạy tới reo ầm lên: "Chó sói chết rồi, chó sói chết rồi!" Vuk je mrtav!
và cùng mẹ sung sướng nhảy múa tung tăng bên bờ suối. i od radosti su zaplesali oko bunara zajedno sa svojom majkom.


Change: Change: